Kính thưa các thầy cô giáo và các em học sinh thân mến!
Bác Hồ đã nói:
“Một dân tộc dốt là một dân tộc yếu”, “Học tập cũng là yêu nước”. Tư tưởng đó
đã thấm sâu vào từng gia đình, từng dòng họ và mọi tầng lớp nhân dân. Vì thế mà
mỗi thế hệ con người Việt Nam đều có rất nhiều những tấm gương sáng về học tập.
Hôm nay, tôi xin trân trọng giới thiệu với thầy cô và các em học sinh cuốn tự
truyện của người thầy giáo vô cùng đáng kính Nguyễn Ngọc Ký với tên gọi:
“Tôi
đi học”

Thầy Nguyễn Ngọc
Kí sinh năm 1947, quê ở Hải Hậu - Nam Định. Năm 4 tuổi thầy bị bệnh và bại liệt
cả 2 tay. Thầy đã vượt lên số phận trở thành nhà giáo ưu tú Việt Nam năm 1992,
nhà văn đầu tiên viết bằng chân, Hội viên hội nhà văn Việt Nam năm 2006. Thầy
đã dùng đôi bàn chân viết nên cuộc đời mình.
Tự truyện “Tôi đi học” được thầy Nguyễn Ngọc Ký viết khi bắt
đầu quãng đời sinh viên của mình vào tháng 9 năm 1966 khi đang là sinh viên
khoa Ngữ Văn trường Đại học Tổng hợp Hà Nội. Trong thời gian hai năm đầu trở
thành sinh viên, giữa giảng đường sơ tán khó khăn thiếu thốn trăm bề, vừa tập
trung học trong điều kiện mọi việc phải nhờ đến đôi chân, lại liên tục chống đỡ
với ghẻ lở, bệnh tật triền miên dưới ánh đèn dầu hằng đêm, thầy Nguyễn Ngọc Ký
đã hoàn tất bản thảo vào mùa hè năm 1968.
Năm 1970, ngày thầy Nguyễn Ngọc Ký bảo vệ thành công luận văn tốt
nghiệp, cũng là ngày cuốn sách được ra mắt bạn đọc cả nước vớí tựa đề: “Những
năm tháng không quên”. Từ đó đến nay, đã 45 năm trôi qua, cuốn sách được
tái bản nhiều lần với tựa mới: “Tôi đi học”.
Kể từ khi xuất bản lần đầu
tiên, năm 1970, tại Nhà xuất bản Kim Đồng cuốn sách huyền thoại “Tôi đi học” của
chàng sinh viên viết bằng chân Nguyễn Ngọc Ký trở thành cuốn sách không thể thiếu
của nhiều thế hệ thanh thiếu niên việt nam. Năm 2013, tự truyện “Tôi đi học” đã
được Công ty Trí Việt phát hành trong tủ sách “Hạt giống tâm hồn” và nhận được
sự đón nhận của đông đảo bạn trẻ. Năm 2014 cuốn sách này lại được First News
tái bản lại. Cuốn sách đã truyền cảm hứng cho rất nhiều thế hệ học sinh.
Cuốn
sách thật đặc biệt từ trang bìa đến bố cục và nội dung. Nổi bật trên nền bìa trắng
là hình ảnh cậu bé đang ngồi học viết bằng chân. Phía trên là dòng chữ Nhà giáo
ưu tú Nguyễn Ngọc Ký. Hình ảnh đó, dòng chữ đó để lại cho chúng ta thật nhiều cảm
xúc và suy nghĩ.
Đây là câu chuyện rất cảm động về cuộc hành trình học tập
của cậu bé viết bằng chân, rất khác biệt so với các bạn cùng trang lứa. Sau một
trận ốm, sốt cao - sốt bại liệt tự nhiên đôi tay của cậu bé Nguyễn Ngọc Ký bỗng
trở nên nặng nề hơn, dường như không đủ sức lực để cử động, để giơ lên được. Từ
đó cậu không thể sinh hoạt bằng đôi tay trong cuộc sống hằng ngày được: không cầm
được đôi đũa, không chơi trò chơi dân gian cùng bạn bè được nữa. Thấy bạn bè được
đi học, cậu nhất quyết đòi bố mẹ đưa đến lớp. Lúc đầu, cậu học viết chữ bằng miệng,
nhưng không được. Nguyễn Ngọc Ký không bỏ cuộc và không nản chí, cậu học viết
chữ bằng đôi chân của mình với nhiều khó khăn và thử thách đôi khi cũng có cả
nước măt: “Nhiều lúc tôi đã lấy hết sức quặp thật chặt bút chì, cố nắn nót từng
nét một, thì cũng nhiều lúc tôi bị chuột rút đến co quắp cả ngón chân” (Trích mục
4 - Những ngày tập viết).
Nhờ kiên trì khổ luyện, cậu bé Ký
không chỉ viết được chữ mà còn làm những việc bình thường các bạn cũng làm như:
thủ công, cắt khẩu hiệu, tập bơi… bằng chân. Niềm vui bất ngờ đầu tiên đó là
khi “Bài thủ công được điểm 10”. Nó giúp cậu tự tin vào bản thân và bớt đi nỗi
lo mình không làm được như các bạn.
Đọc cuốn sách tôi đặc biệt ấn tượng với mục 31: “Đừng để
phút nào của tuổi trẻ trôi đi hoài phí và mục 33: “Đừng để phút nào của tuổi trẻ
trôi đi hoài phí”. Đây là những trang viết khiến tôi thật sự xúc động và khâm
phục. Tôi xúc động trước tâm hồn 1 cậu bé thật giản dị trong sáng nhưng rất cần
cù, chịu khó, biết ước mơ vượt lên số phận vượt lên chính mình. Cậu đã tìm được
lí tưởng cho mình qua cuốn tiểu thuyết nổi tiếng “Thép đã tôi thế đấy” của tác
giả Nhi-cô-lai-A.S tơ-rốp-sky.
Truyện khép lại ở mục 39 khi cậu học trò Nguyễn Ngọc Ký
nhận được giấy báo của trường Đại học Tổng hợp. Nguyễn Ngọc Ký viết: “Tôi vừa
sung sướng lại vừa bâng khuâng, lo lắng, hồi hộp, tiêng tiếc”...Cậu tiếc vì sắp
phải xa quê hương, xa mái trường, thầy cô, bạn bè...những người đã chăm sóc,
giúp đỡ, động viên cậu viết nên những dòng chữ đầu tiên của cuộc đời.
Nguyễn Ngọc Ký đã thành công trong học tập và dành nhiều những phần
thường rất đáng khâm phục, được Bộ trưởng Giáo dục gửi giấy khen. Rồi chàng
trai Nguyễn Ngọc Ký vào đại học và trở thành thầy giáo. Thầy Nguyễn Ngọc Ký
vinh dự hai lần được Chủ tịch Hồ Chí Minh thưởng huy hiệu và 4 lần được gặp Thủ
tướng Phạm Văn Đồng. Thầy là một tấm gương cho tôi và các em học sinh noi theo.
“Tuổi thơ Việt Nam bây giờ hơn lúc nào hết cần biết ước mơ, biết phấn đấu, đặc
biệt vượt qua chính mình như Nguyễn Ngọc Ký để thành đạt”
Cuốn sách hiện tại đang có trong thư
viện trường tiểu học Đông Quang. Kính mời các thầy cô và các em học sinh trong
toàn trường hãy cùng tìm đọc ngay cuốn tự truyện “Tôi đi học” để
suy ngẫm, để trải nghiệm, để tìm kiếm động lực phấn đấu cho mình nhé!
Trên đây là bài
tuyên truyền giới thiệu sách tháng 11. Hẹn gặp lại thầy cô giáo và các em trong buổi giới
thiệu sách lần sau!